Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe.Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ.Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết.Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.Rồi lại đây ngủ bên em.Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ.Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn.Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi.
