Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây.Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên.Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú.Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ.Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường.Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái.Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy.Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình.
