Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá.Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời.Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này.Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội.Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng.Hắn không thể tự tha thứ cho mình.Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không.Ta không thích nổi cáu.Và bản thân những người cùng tầng lớp làm khổ nhau.Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.
