Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình.Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng.Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó.Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết.Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài.Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi.Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó.Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin.Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.
