Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng.Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.Lát sau, tôi rủ ông anh ra.Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này.Tôi và thằng em lại về.