Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ.Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích.Mọi người vẫn thấy bình thường.Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ.Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác.Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự.Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác.Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó.Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người.
