Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày.Lại đánh một canh bạc nữa.Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp.Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn.Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều.- Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra.- Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động.Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn.
