Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà.Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run.Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình.Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.Vì gia đình? Có, tất nhiên là có.Để nấu cơm cho anh ăn.Một điều rất hệ trọng.Mất cái giấc mơ đấy.Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh.