Hạnh phúc của bạn - cái vật quý ta cố nắm chặt mà nó vãn cứ thoát được ấy - cũng tuỳ thuộc vấn đề đó.Mặc dầu vậy, bạn vẫn tán thưởng bản đó.Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy.Và có thể thoả mãn lòng khao khát hiểu biết của ta mà không cần đến văn chương.Ra khỏi nơi mình ở cũng là khá rồi đấy.Bạn sẽ thấy kết quả.Điều tôi muốn khuyên bạn là hồi 6 giờ chiều bạn nên nhìn thẳng vào sự thật, nhận rằng mình không mệt (bởi vì bạn quả thực không mệt, bạn biết vậy mà) và thu xếp làm sao cho buổi tối khỏi bị bữa cơm cắt ra làm hai đoạn.Bạn lại cứ nằm xuống, thiêm thiếp triền miên giấc ngủ mà bạn gọi là cuộc sống của bạn đi.Người ta phải thăm bạn bè.Họ ngồi xe máy phóng qua các miền trong xứ văn chương với mỗi mục đích là đi tìm cảm xúc mới.
