Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người.Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác.Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ.Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên.Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy.Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại.Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè.Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi.Mệt sao cháu còn đi chơi.Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại.
